1. Trang Chủ
  2. Cảm xúc Đà Lạt
  3. Ông lão bán vé số và tô cháo ấm lòng giữa cơn mưa Đà Lạt
Ông lão bán vé số và tô cháo ấm lòng giữa cơn mưa Đà Lạt

Ông lão bán vé số và tô cháo ấm lòng giữa cơn mưa Đà Lạt

Cô gái liền gọi một tô cháo gà, không quên nhắc chủ quán xé phần thịt ra nhỏ một chút để ông lão dễ ăn hơn, sau đó cô cẩn trọng dùng muỗng làm cháo nguội bớt...

Đà Lạt – ký sự ngày mưa!

Mưa! Cơn mưa tìm đến với Đà Lạt rất đỗi tự nhiên. Từng hạt mưa bụi bay lất phất trong gió, như thể đang khoác lên cả thành phố một lớp áo mới bàng bạc, mờ ảo. Mưa đến, nhà nhà, người người đều muốn tìm cho mình một góc nhỏ để có thể hong khô đi những hạt mưa bám dính trên da thịt, trên tóc, hoặc lười biếng ngủ vùi trên chiếc ghế bành, tự biến mình thành một con mèo sợ bị ướt trong làn bụi nước ấy.

Nhưng lẫn đâu đó, tôi bắt gặp một tiếng rao, một lời mời gọi sắp bị nuốt chửng bởi tiếng còi xe gấp gáp, tiếng ồn ã của người qua đường và tiếng mưa rơi mỗi lúc một nặng thêm. Tiếng rao ấy là của một ông lão năm nay khoảng hơn 80 tuổi, đang cố gắng bước vội vào quán cà phê gần đó, tay không quên dùng chiếc mũ len của mình che chắn xấp vé số dày cộm để tránh bị mưa ướt. Chỉ ít phút sau, ông lão lại thất thểu bước ra khỏi quán, trên gương mặt khắc khổ ấy lại như hằn thêm một vết nhăn. Mưa, nhưng sao mọi người hờ hững quá, bận rộn quá.

Chỉ mới hơn 10 giờ sáng, nhưng bước chân của ông dường như đang chậm lại, mỏi mệt giữa dòng đời xuôi ngược, không biết nên đi hướng nào để mưu sinh. Bỗng nhiên, tôi bắt gặp một cô gái tầm 25 tuổi, tay che ô, cẩn trọng bước từng bước một lại gần ông lão, lễ phép cúi chào và nhanh tay rút liền 2 tờ vé số và trả tiền cho ông mà không cần xem qua mình vừa chọn phải số gì. Sau đó, cô nhanh nhẩu đưa ông lão sang quán cháo đối diện, trên gương mặt hiện lên sự nhiệt tình, niềm nở một cách chân thành.

ong-lao-ban-ve-so-da-lat

Cô gái sau khi tìm được một chỗ ngồi cho ông lão bán vé số, liền gọi một tô cháo gà nhưng không quên nhắc chủ quán xé phần thịt ra nhỏ một chút để ông lão không thấy bất tiện khi ăn. Cháo mang đến, giữa cơn mưa lạnh khiến tô cháo vốn đã nóng dường như lại trở nên nóng hơn. Cô gái lại nhẹ nhàng dùng muỗng vừa khuấy cháo cho nguội bớt, vừa trò chuyện vui vẻ với ông lão. Các nếp nhăn trên mặt ông lão như giãn ra và hồ hởi đáp lại các câu hỏi của cô gái.

ong-lao-ban-ve-so-da-lat

Cháo đã bớt nóng, ông lão ăn từng muỗng, từ tốn từng muỗng một, như thể sợ rằng nếu ăn nhanh quá, phải thật lâu sau này mới lại được ăn món ăn dân dã ấy. Ông vui vẻ thưởng thức đến muỗng cháo cuối cùng, sau khi ngỏ lời cám ơn cô gái, ông như được nạp năng lượng, chân tay cũng trở nên linh hoạt hơn. Ông đứng dậy và thể hiện một hành động mà bất cứ ai cũng không ngờ tới được.

ong-lao-ban-ve-so-da-lat

Ông cúi đầu xuống cám ơn cô gái.

Thực khách xung quanh cũng bị 2 ông cháu dọa cho một trận. Cô gái bối rối quá cũng cúi đầu chào lại ông, sau khi trò chuyện dăm ba câu thì ông lão lại tiếp tục công việc đi bán vé số của mình.

Được biết, ông lão năm nay đã gần 90 tuổi, là người Quảng Ngãi, vì gia cảnh khó khăn, con cái lại không nuôi nổi cha mẹ, nên ông đành phải tha hương, bán vé số kiếm sống qua ngày, sống một mình trong căn phòng trọ ọp ẹp trên đường Nguyễn Đình Chiểu.

Tôi mong rằng, sẽ có nhiều, thật nhiều tấm lòng thiện lương, biết giúp đỡ người khác mà không mảy may suy tính như cô gái ấy trên đời này. Để những người không may mắn, cũng sẽ tìm được một chút gì đó ấm áp hơn giữa cuộc đời đầy bão tố này.